You are here: Home Game sắp PH Kiếm Rồng Kiếm Rồng - Nhật ký hồi ức - Phần 1

Kiếm Rồng - Nhật ký hồi ức - Phần 1

In PDF.

Tôi, một lãng tử tên là “mumy arch Tendou  gt  killer”. Sở dĩ tên tôi hơi dài vì lúc tôi sắp ra đời vì chiến tranh nên ba mẹ tôi không có kịp thời gian để nghĩ ra tên tôi. Tuy vậy tôi vẫn tự hào về tên tôi, tên tôi được tổng hợp từ tên bốn người chú: mumykiller, Tendou97, gt97 và ArchBishop. Tuy tên tôi rất được hưởng ứng từ bốn chú ấy nhưng cuộc đời hầu như không bao giờ được suôn sẻ như ý muốn...

NHẬT KÝ HỒI ỨC

Ngày 28/6/2002

Nhật ký thân mến, đã là bảy năm kể từ khi tôi sinh ra đời. Cha mẹ thật không may đã mất trong cuộc chiến với Paris. Quả thật là thời kì khó khăn! Khi chiến tranh, dân làng tụ hợp những anh hùng đứng dậy đánh vào Paris. Cha mẹ tôi tình nguyện tham gia, lúc họ vào tháp bóng ma là lần cuối cùng tôi nhìn thấy họ. Bà tôi kể rằng ba mẹ đã mất lúc tôi chỉ tròn hai tuổi. Họ là một cặp đôi mạnh mẽ, rất thích phiêu lưu, cha tôi là một thợ săn và mẹ tôi là một tư tế. Lúc họ tình nguyện đi giết Paris, tôi còn rất nhỏ, mọi thứ lúc đó còn rất mới mẻ.

Tôi chưa kịp nhớ khuôn mặt họ, chưa kịp nhận sự dạy dỗ của cha mẹ để bước vào thế giới mới, chưa kịp đón nhận tình thương như bao đứa trẻ khác. Ôi chao, chắc số phận đã định đời tôi sẽ như thế này. Thật may mắn là tôi vẫn còn người bà để che chở, nuôi nấng, dạy bảo. Bà đã dồn hết công sức nuôi nấng tôi và bù lắp tình thương của ba mẹ tôi. Mọi thứ không như ta mong muốn… Sau bảy năm sống thì bà ngã bệnh, vì lo cho bà, tôi đã tìm khắp nơi để kiếm được thầy thuốc tốt, đến bây giờ tôi vẫn tìm, tìm và tìm mãi…

Ngày 29/6/2002

Tôi được người bán hàng rong bảo rằng làng Odelin có rất nhìu thuốc quý, không ngại khó khăn tôi tìm tới làng ngay. Sau khi chạy được một quãng rộng, tôi dừng lại, hít một hơi lấy sức. Tôi mới để ý rằng mình lạc vào rừng lúc nào không hay. Phía trước bỗng có rất nhìu tiếng ồn xuất hiện, đó là những tiếng: “Grừ…Grừ…Grừ…”

Nếu là sói thì tôi không sợ, người dân nông thôn luôn biết đuổi sói phòng trộm cừu mà. Bỗng có tiếng một cô gái thốt lên, nụ cười thật chua chát từ miệng cô ấy vang lên khắp khu rừng và âm mãi trong lỗ tai tôi. Cô ta phủ kín bằng một lớp áo khoác màu đen, có nhìu con vật một mắt bay quanh cô ta. Không nghi ngờ gì nữa, đó chính là Paris, nữ phù thủy ác độc mà mọi người biết đến.

Kẻ thù giết cha mẹ tôi đang ở trước mặt tôi. Tôi muốn ăn tươi nuốt sống ả ta. Bất thình lình, tôi lao tới như một mũi tên. Cô ta quay lại nhìn tôi với một nụ cười hiểm độc. Toàn  thân tôi như bất động, bỗng cô ta biến mất và để lại sau lưng là một bầy sói hoang dữ dằn. Một con sói ùa tới tát vào người tôi. Toàn thân tôi tê cóng, không thể di chuyển nổi bàn chân để tránh con sói. Thế rồi một bóng đen vụt qua, một luồng điện cựcc lớn bắn về phía bầy sói đang hầm hè, khiến chúng hoảng hồn bỏ chạy. Tôi mơ màng chìm vào giấc ngủ cho đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đang ở trong một căn nhà gỗ trong rừng đêm. Không có một bóng người, mọi thứ tĩnh lặng, chưa bao giờ tôi mong chờ bình minh đến vậy…

(còn tiếp)



Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Liên kết website

Bài viết mới nhất

Trực tuyến

Hiện có 539 khách Trực tuyến